Cô ngơ ngác nhưng rồi cũng xách áo khoát lên rồi xuống tiệm tạp hóa gần đó download "cái đó" mang đến nó. (không nói chắc mọi người đủ biết =)) dứt thì nó bước ra. Cái mặt thì tái xanh. Nhưng rồi cô cũng ôm nó mà "làm" cho được. Nhưng với điều kiện là không đụng chạm gì phần dưới...rồi dần dần cũng không cho cô đụng phần trên vì bị đau...cứ giữ tay cô. Khó chịu vì không đến này không cho nọ. Nên cô cắn mạnh vào cổ nó rồi trùm mền kín mít ngủ giận lẫy mà ngủ. Không thèm ngó ngàng và vô tư dành riêng đệm đến mình. Giờ thì thế này đây. Thật là thối lòng. Nhưng cũng không phải không vui. Trong lúc ngủ say như thế. Nó vẫn nắm chặc bàn tay cô không buôn. Có lẽ...tình cảm vừa tiếng thêm được một bước dài rồi. Nhưng mà...đích đến liệu rằng có mãi là những cơn gió nhẹ như thế nữa không?

Một buổi chiều gió mạnh. Cơn bão ập đến. Mây đen dày cợm và kéo theo là những cơn mưa phùn. Gió to và sấm chớp thì ầm ầm. Lúc này là 5h 30 phút chiều. Trời tối mịt...nó và cô từ trong siêu thị bước ra trên tay nó thì cầm giỏ đồ còn cô thì cầm ô. Mưa rơi nhẹ cái lạnh thì se se. Cô với nó cười đùa đi bên nhau. Mà nói thật là cũng hai tuần rồi từ cái ngày đi chơi kia. Nó và cô không còn đụng chạm thân mật nữa. Cả nhì cứ lãng tránh nhau cứ như bị ngượng ấy...rồi cơn mưa ào ào đổ xuống. Cả nhị vội chạy cấp tốc vào nhà. Cung may là đồ chẳng ướt là bao nhiêu. Cô xếp đồ lên kệ rồi giật mình. Chạy ra cầm chiếc ô.

Bạn đang xem: Cumulated index medicus

-đi đâu nữa, trời đang mưa mà ?


-tôi để quên túi balo ở quầy giữ đồ ở siêu thị rồi.

-để tôi đi với cô.

Xem thêm: Cách Làm Nơ Gói Quà Bằng Vải Xinh Xắn, Dễ Thương, Hướng Dẫn Làm Nơ Bằng Dây Vải Đơn Giản Dễ Làm

-tôi ổn mà.

Nói rồi cô chạy đi. Nó thở dài rồi vào phòng đọc sách. Chẳng biết từ đâu cuốn album củ rơi ra vào tủ. Nó bám đầy bụi bẩn mà chút mùi mốc. Quá khứ...thứ mà nó tưởng chừng như đã quên lãng bây giờ lại ùa về vào đầu. Bức hình trên bìa là hình ảnh nó ngồi vào lòng chị Mai khi cả nhị còn nhỏ. Gương mặt của cái tuổi tiểu học sao ngây thơ thế kia. Tim nó nhói lên rồi đặt cuống album trên bàn mà không đọc. để chừng nào hết mùi mốc thì đem cất vào kho. Nhưng những dòng suy nghĩ vẫn không phai mờ một chút nào. Khoảng thời gian đẹp đẽ mà nó bên chị Mai...

Năm lớp 8. Chị Mai đang là học sinh đại học năm 3. Cả nhị gặp lại nhau sau một thời gian chị chuyển nhà. Cùng nhau nói về những chuyện vào suốt mấy năm qua. Cả nhì vui vẻ biết bao với những nụ cười. Rồi dần dần tình cảm ấy không còn trong giới hạn nữa...chị Mai đã nói yêu nó, yêu nó từ khi còn nhỏ, nó bất ngờ lắm. Nhưng rồi lại chấp nhận cái tình yêu ấy. Như những cặp đôi khác. Nó và chị cùng nhau làm tất cả mọi việc. Nhưng rồi...cái tình yêu mà chị dành đến nó đổ vở...ngày hôm đó...vì được nghĩ lể nên nó về nhà sớm. Cầm trên tay chiếc nhẫn bằng bạc mà nó tự cài đặt bằng tiền của mình để chờ dành tặng chị nhân ngày đặc biệt. 1 năm yêu nhau của họ. Cánh cửa trong phòng mở ra. Hai thân hình trần đang nằm trên giường của nó. ôm nhau thắm thiết, chị Mai và một thằng đàn ông mà chị chỉ bảo là bạn. Nó giật mình đóng cửa xin lỗi. Chị đã thấy. Thấy gương mặt nó ngỡ ngàng nhìn vào mình. Tối đó, nó vẫn ngồi trước bàn ăn cơm như chưa có gì xảy ra cả...nhưng chị thì không như thế. Chị thẳng thừng ngồi trước mặt nó rồi nói