Ngô Diệc Phàm pha xong coffe bước ra, Lộc Hàm vẫn tồn tại đang mải mê có tác dụng việc. Ánh mắt rất siêng tâm, không giống một phái mạnh sinh mới 18 tuổi tí nào. Anh sẽ chọn cậu, bởi vì cậu rất bao gồm năng lực, lại siêng chỉ, không lo cực khổ. Thêm một thời gian nữa, cậu cố định sẽ biến chuyển một mức sử dụng sư xuất sắc.

Bạn đang xem: Trai càng gay càng đẹp

Bạn đã xem: Trai càng gay càng đẹp

Anh cũng từng kiếm tìm qua tương đối nhiều người có tác dụng trợ lý, mà lại mục đích của những cậu chỉ nhắm vào anh.

Mỗi lần anh sống nhà sẵn sàng hồ sơ, những cậu chỉ biết trang điểm ăn diện thật quyến rũ, tìm tất cả mọi cách để hấp dẫn anh, ý muốn kéo anh lên nệm với lũ họ. Cơ mà mùi nước hoa bên trên người các cậu, nồng nặc đến mức khiến cho anh chán ghét, cảm giác vô cùng thiếu tế nhị.

Anh khôn cùng thích mùi hương trên fan cậu, rảnh nhạt, thơm ngát tương tự mùi mùi hương của sữa hòa cùng với sữa tắm, hết sức tự nhiên, rất dễ chịu.

Ly coffee dần dần chỉ thấy đáy, ở đầu cuối Lộc Hàm cũng xem hết toàn thể hồ sơ trong tay mình, căng thẳng duỗi thẳng sườn lưng ra.

” Đã ba giờ sáng rồi, từ bây giờ ngủ lại nhà của anh đi! Yên tâm đi, anh là 1 trong người tốt! hoàn hảo và tuyệt vời nhất sẽ không làm cho ra bất kỳ chuyện xấu nào đâu!” Ngô Diệc Phàm giúp thu vén lại phần nhiều thứ, bộ dạng nói đùa của anh càng quan sát càng đẹp, lại còn có chút trẻ em nữa.

“Em biết rồi! Nhưng tốt hơn em vẫn cần về nhà, em, …người bên em sẽ tương đối lo lắng.”

“Ưm! Để anh gửi em về!”

” Không yêu cầu không cần! Em tự bắt xe pháo về được rồi!” Lộc Hàm nhanh chóng vẫy tay chào, vừa vực dậy mới biết chân mình vì chưng ngồi vượt lâu, nhị chân mềm nhũn, lại xẻ xuống trở lại, cậu sợ hãi cười: ” Nhưng rất có thể nào mang lại em ngơi nghỉ lại đây nửa tiếng không? Chỉ 1/2 tiếng là đủ…”

” tất nhiên là được rồi! Anh đi thu xếp lại tài liệu nhé!”

“Ưm!” Lộc Hàm ngán nản, nhân thể tay lấy một cuốn tập san ở dưới bàn lên coi.

Nhân đồ trên ảnh bìa thiết yếu là…

Kẻ trở nên thái tối hôm qua sút chút nữa đã ác độc cậu phía trên mà!

Sắc phương diện của cậu tức khắc trắng bệch, siết chặt những ngón tay, bất giác rùng mình, cả người có cảm hứng như máu sẽ chảy ngược.

Trên phương diện báo đó là tin tức về bài toán thái tử Kim thiếu người đứng đầu các đảng phái đang sẵn sàng tiếp quản ngại công ty khai thác mỏ lớn số 1 Đài Loan, hình trên ảnh chính là anh ta, áo quần chỉnh tế, tràn trề nhiệt huyết, điều không đổi chính là nụ cười cợt xấu xa bên trên khóe mồm còn lôi kéo hơn đối với phụ nữ, đầy khiêu khích và gợi cảm. Giống như một người dân có thân phận cao quý, nhưng lại là một trong kẻ trăng hoa khôn xiết phóng túng.

Cả một trang báo rộng lâu năm đều ca tụng anh ta làm chũm nào làm cho được như vậy, âm mưu cao thâm, từ trong những hàng chục ngàn doanh nghiệp trở thành người chiến thắng lớn nhất.

Lộc Hàm càng xem càng tức giận, hận một nỗi bắt buộc xé rách nát cuốn tạp chí.

Anh ta là 1 trong kẻ mặt fan dạ thú. Đạo đức giả! Tàn ác! Cậu căm hờn anh ta!

Ngô Diệc Phàm chú ý thầy sắc đẹp mặt của cậu hết sức xấu, theo tầm mắt của cậu chú ý xuống dưới. Nhận thấy hình của Kim tầm thường Nhân, lông ngươi nhíu lại một giải pháp khác thường: ” Em, biết cậu ta sao?”

NGƯỜI ĐÀN ÔNG HOÀN MỸ

Hai tiếng sau, Lộc Hàm sau cùng cũng đến dưới lầu bên Ngô Diệc Phàm. Để ý kỹ bắt đầu phát hiện, tại chỗ này tuy không hẳn là khu biệt thự nghỉ dưỡng hạng sang Bán Sơn, nhưng một mực là quần thể trung vai trung phong đất đắt đỏ. Cậu từng nhận thấy quảng cáo làm việc trên báo, ở đây mỗi tấc đất là một trong tấc vàng, ngay cả một gian phòng bình thường có 200 mấy met vuông cũng hết mấy chục triệu, mắc đến tất yêu thốt đề xuất thành lời.

Bây giờ thu nhập cá nhân của lý lẽ sư cao đến vậy sao? giỏi là, anh là con nhà phong phú sao?

Ngô Diệc Phàm tự mình xuống lầu đón cậu, trên bàn đã để sẵn sàng sẵn bánh ngọt, vừa quan sát là biết do bao gồm tay anh làm. Sự vồ cập của anh, y như một dòng nước ấm, dìu dịu chảy vào trong thâm tâm cậu.

Hai người nói chuyện với nhau một chút, sau đó Ngô Diệc Phàm ban đầu giới thiệu sơ quan thực trạng vụ án. Lộc Hàm dấn lấy xấp bốn liệu dày cui, ngồi sống trên ghế sofa hiểu thật kỹ, đồng thời ghi lại lại phần đông chỗ yêu cầu thiết. Hai người cố gắng làm việc của mình, không hành hạ lẫn nhau, khoảng không gian vô cùng hài hòa.

Khoảng hơn một giờ đồng hồ đeo tay trôi qua, Lộc Hàm tương đối mệt, ngước đầu lên luân phiên xoay cổ. Ngô Diệc Phàm phát hiện cảnh này, mỉm cười cợt hỏi cậu : ” mệt rồi buộc phải không? Anh pha mang đến em một ly coffee nhé?”“Ưm! Cám ơn anh!”

Cậu lén quan sát về phía công ty bếp, ánh đèn sáng màu xoàn như rượu dìu dịu chiếu lên toàn thân của Ngô Diệc Phàm, tạo nên thành một con đường vòng cung, tô đậm rất nhiều đường nét đẹp đẽ trên con người của anh.

Áo sơ ngươi trắng, phía bên ngoài là áo len ấm màu xám tro, khắp cơ thể mặc cỗ đồ giản dị và đơn giản ở nhà, im tĩnh đứng tại vị trí đó, khóe miệng gợi lên những ngọn sóng mượt mại. Chỉ cần nhìn thôi cũng cảm giác rất nóng áp, rất yên tâm.

Sau khi rời khỏi Hoa Liên, anh là người duy nhất khiến cho cậu có cảm giác an toàn.

Cậu thích cảm giác khi ở bên anh, dễ chịu và thoải mái tự do, không có bất cứ áp lực nào.

Giống như nhì người bạn đã quen biết rất nhiều năm vậy, khôn cùng hiểu nhau.

Nhưng…

Anh đối với ai cũng dịu dàng như vậy sao?

Cũng có thể sau lúc anh có vk rồi, sẽ không còn như vậy nữa.

Không biết fan vợ sau đây của anh, trông sẽ ra làm sao nhỉ? một mực cũng là 1 người nhẹ dàng, trường đoản cú lập, năng lượng xuất sắc đẹp sao?

Được anh yêu thương thương, là 1 trong những việc cực kì hạnh phúc.

Trong đầu bắt đầu ý thức được bản thân mình đang mơ mộng, Lộc Hàm chớp nhoáng đem giấc mộng kia đè nén xuống. Cậu đang là vk của tín đồ khác, có tác dụng sao rất có thể mơ tưởng mang đến người bầy ông khác chứ?

ĐIỀU DUY NHẤT quan liêu TÂM ĐẾN

Lộc Hàm khóc mệt mỏi rồi ngủ thiếp đi, lúc tỉnh lại bên ngoài đã là một màn đêm, nhìn vào đồng hồ, là 21 giờ. Mơ màng nhớ ra thì ra bản thân sẽ ngủ một ngày 1 đêm rồi, thiệt sự khôn xiết mêt mỏi. Yếu hèn ớt tương tự như thủy triều lên tới mức vậy, cậu cảm giác bạn dạng thân giống như một đứa trẻ em bị bỏ rơi. Mặc dù chết rồi, cũng không một ai biết đến.

Ngoại trừ, có duy tuyệt nhất một cuộc call nhỡ.

Ai vậy nhỉ?

Ngô Diệc Phàm.

Cậu trù trừ rõ đấy là vui mừng, tuyệt là…mất mác.

Anh tìm kiếm cậu, có lẽ rằng là về quá trình rồi! Cậu nhanh nhẹn bấm số, vừa reo hai tiếng tức tốc có fan bắt máy.

” Là anh!” giọng nói của anh dịu nhàng, tương tự như làm sáng cả ánh trăng, từng mảng mỏng, trải rộng lớn vào trong trái tim trí cậu, gồm chút nóng áp, cũng đều có chút đau. “Vẫn còn đó không? nguyên nhân lại không nói gì hết vậy?”

“Ưm….vẫn nghe….” Vừa mở miệng, new phát hiện cổ họng vô cùng đau, giống hệt như bị bị vướng rất nhiều hạt mèo trong đó, ma tiếp giáp vào cuốn họng đến mong khạc cả máu ra.

“Giọng của em nghe có vẻ không ổn, có chỗ nào không khỏe khoắn sao?”

“Không, không có…” có lẽ chỉ có anh là fan duy tuyệt nhất trên nhân loại này lưu ý đến cậu. Nếu không hẳn đã khóc cạn nước mắt, Lộc Hàm thật sự rất mong khóc một trận thật to với anh. Nhưng hiện tại thì cậu chỉ rất có thể giả vời kiên định hỏi anh: “Anh có việc gì sao?”

” Ngày mai cần thẩm vấn một vụ án, muốn em làm cho trợ lý đến anh, hy vọng em sang trọng đây làm cho quen cùng với trường đúng theo này, nhưng hiện thời đã quá trễ rồi, xuất xắc là….”

” hiện giờ em qua ngay!” Cậu nói nhanh.

” đã đạt được không? Em còn là 1 học sinh.” Anh dừng lại một chút: “Anh qua đón em!”

” Không bắt buộc đâu, anh đưa add cho em, em lập tức qua đó ngay!”

” Ưm! ghi nhớ chú ý an toàn đó, bao gồm chuyện gì thì gọi cho anh!”

Lộc Hàm rời giường, lập cập tắm rửa. Chú ý khuôn mặt trắng bệch như quỷ sống trong gương, khóe miệng nhếch lên có chút từ bỏ ti. Vừa new kết hôn không lâu, cậu đã trở nên dày vò thành cỗ dạng này sao? phủ nhận không mong mỏi nghĩ đến những chuyện đó nữa, không muốn để Diệc Phàm lo lắng, cậu make up lại nhìn ổn thỏa rồi new bước thoát ra khỏi cửa.

Kim quản ngại gia cũng không hỏi cậu đi đâu, trong dòng nhà này, cậu y hệt như người tàn hình vậy, không một ai thèm chú ý đến. Cậu không muốn ở lại trong công ty này thêm một giây làm sao nữa, hình như vừa chạy thoát khỏi cửa nhà, cậu chạy lắng dịu đến trạm xe buýt.

Nơi này gần như là biệt thự nghỉ dưỡng tư, xe pháo buýt hết sức ít khi đi ngang qua đây, cậu đợi rất rất lâu nhưng ko thấy. Tự phía xa xa cậu nhận thấy một loại xe color đen đang hoạt động vòng khởi thủy núi, chiếu qua màn đêm chạy trực tiếp đến. Đèn xe sáng hơn hết ánh trăng, chiếu thẳng vào trong đôi mắt cậu. Cậu đưa tay ra đậy mắt lại, cho đến khi xe đến gần, cậu new nhìn thấy rõ là một chiếc Rolls-Royce.

Bản số xe cộ kia nhận thấy được, trong lòng hoảng hốt, theo bạn dạng năng ước ao trốn tránh!

Nhưng chiếc xe vốn không hề dừng lại, trực tiếp chạy ngang qua tín đồ cậu.

Đó mới chính là tác phong của người ông xã lạnh lùng trên danh nghĩa của cậu.

Lộc Hàm mỉm cười khổ. Chẳng qua chỉ là người qua con đường thôi, cậu vẫn tồn tại ngu dở hơi mộng tưởng gì nữa chứ?

Bác Trương tài xế từ trong kính chiếu hậu nhận thấy một bóng hình ốm yếu cô đơn, có chút không nhịn được. “Thiếu gia, thiếu phu nhân cô ấy…”

” Tôi nhìn thấy rồi! Không nên quan tâm!” Anh mắt của Ngô gắng Huân vẫn chuyên tâm quan sát vào screen máy tính, hững hờ không chút cảm xúc.

Vừa bắt đầu tỉnh dậy, thì đã nhanh lẹ trang điểm đi gặp gỡ tình nhân rồi, tôi thiệt sự quá coi thường cậu!

Bởi vì một fan như vậy mà quăng quật một buổi họp quan trọng, thật không đáng.

thích hợp đồng hôn nhân 100 ngày chap23

3

CON ÔNG CHÁU CHA

Hộp đêm sang trọng, xa hoa, tiếng nhạc lớn giống như sấm vang, phần đa đôi nam con gái với những cỗ quần áo quý phái quấn quýt lấy, uốn éo với nhau dưới nền nhạc, niềm nở và kích thích.

Một dáng người cao gầy, chính là những cô gái trang điểm nạp năng lượng mặc xinh xắn đứng tại một góc tạ thế yên tĩnh, đôi mắt háo hức quét sang một góc của hộp đêm. Nhưng những cô lại không đủ can đảm đến gần, cũng chính vì đó là nơi VIP được các ” nhỏ ông con cháu cha” sống Đài Bắc bao hết, ở trong đó đều là bé cái của những cán bộ cấp cao.

Các quý công tử tất nhiên cũng đều có vui chơi với gái, nhưng mong mỏi đền gần quanh vùng của họ, tất nhiên cũng đã được qua lựa chọn kỹ lưỡng. Kỹ năng được chọn trúng còn ít hơn so cùng với trúng sổ số, dẫu vậy vẫn khiến cho vô số thanh nữ trong hộp đêm mang đến đây và chờ đợi, tiếc nuối nuối, rất nhiều lần vờ vịt đi ngang qua.

Trong lòng của những quý công tử gần như ôm mỹ nhân, chỉ ngoại lệ một fan ngồi một mình, tín đồ được tôn xưng cùng với danh “thái tử”, ” Kim thiếu”, ” Kim gia”, đó chính là Kim phổ biến Nhân. Anh ta từ bây giờ không bao gồm hứng thú vui nghịch với phụ nữ, bất kỳ người phụ nữ nào đi cho mời mọc, anh phần nhiều không quan tiền tâm, chỉ ngồi kia uống rượu.

Các quý công tử có fan la ó lên: “Kim gia tối từ bây giờ rất kỳ lạ nha…tôi ngần ngừ rượu lại uống ngon mang lại vậy…”

“Không lẽ như lời những người khác nói, sinh lý không được thỏa mãn sao? các cậu biết ko tối trong ngày hôm qua Kim gia sẽ đụng bắt buộc người của người nào không? Công tử tóc tiến thưởng cười túng thiếu hiểm: ” Là vk của Ngô gắng Huân đó!”

“Hả, chưa hẳn là tổng tài Ngô núm Huân người một tay làm mưa làm gió trong giới tài thiết yếu chứ? Kim gia quả nhiên là Kim gia, đụng đến đều không phải là những người tầm thường mà!”

“Kim gia từ khi nào lại có hứng thú với vk của tín đồ khác vậy? đời nào chơi với xử nàng cũng ngán sao?”

“Ha ha…..” tất cả các công tử đều hàng loạt cười to.

Thấy đàn họ mỉm cười đùa, Kim bình thường Nhân cũng không thèm thân thương đến. Cho tới bây giờ, vào đầu anh vẫn tồn tại nhớ mang đến hình hình ảnh thân thể white noãn nà cùng với khuôn mặt khóc như mưa của bạn đó. Nhỏ thỏ trắng đẹp nhất như vậy, làm cho những người khác rất ao ước đến cấu xé nó ra.

Nhìn cỗ dạng sợ hãi của cậu, anh còn tưởng rằng cậu là xử nam, không ngờ rằng lại là bà xã của bạn khác! ngay cả anh cũng quan sát không ra.

Kỹ thuật đậy đậy của cậu quả là cao siêu!

” Kim thiếu cứ vậy buông tha cậu ta sao? Ngô rứa Huân là 1 kẻ tất cả tiền, nhưng gồm tiền thì sao chứ, làm cho sao có thể đấu lại được người có quyền nào.

” Cậu nói không nên rồi! Thực lực của phòng Ngô gia , còn hơn cả tưởng tượng của cậu đó!” trong niềm vui của Công tử tóc vàng tất cả chút nghiêm túc. “Kim gia của họ xuất nhan sắc như vậy, có tác dụng sao rất có thể chịu thất bại vậy nên chứ? bạn không thiếu, không nhất thiết phải vì một bạn mà đắc tội cùng với Ngô nỗ lực Huân. Đúng không? Kim gia!”

Kim chung Nhân lơ đãng liếc chú ý anh ta, biểu môi không thèm quan liêu tâm: “Chẳng qua chỉ là 1 người rất đẹp thôi mà, bổn thiếu gia phía trên không thèm chú ý làm gì!

ĐÁNH MẤT TRÁI TIM

Vừa về cho nhà, Lộc Hàm ngay lập tức bị mang lại phòng, hôm nay Ngô cố gắng Huân mới mở mồm nói chuyện: “Cậu nghỉ ngơi mang lại khỏe đi!” Thái độ lạnh lùng của anh khiến cho tim của cậu như gò tro tàn, tuy thế khi anh vừa định bước ra ngoài, không kìm nổi sự khiếp sợ trong lòng mình, cậu giang tay ra nạm tay anh. “Đừng đi mà, xin anh…tôi cực kỳ sợ…”

Những chuyện vừa mới xảy ra, cậu thiệt sự vô cùng bơ vơ, rất đề nghị sự ấm cúng đến tự anh. Tuy vậy anh ko yêu cậu, dẫu vậy anh hiện nay vẫn là người thân duy độc nhất vô nhị của cậu, cô hi vọng sự an ủi của anh.

Ngô cố Huân không cồn đậy, ánh đèn chỉ phát sáng phân nửa khuôn phương diện của anh, không chú ý ra được cảm xúc hiện trên của anh. Ánh ánh mắt về phía tay cậu, dìu dịu nâng lên, gỡ bỏ bàn tay của cậu ra. Thậm chí cậu nỗ lực nhíu rước anh vài lần, dẫu vậy anh vẫn cứ thản nhiên gỡ tay cậu ra, đầu cũng không trở lại nhìn cậu liền đi ra ngoài.

Xem thêm: Qu An Toàn Giao Thông Tin Điện Tử Sở Giao Thông Vận Tải Tỉnh Quảng Bình

Tim, cực khổ vô cùng!

Hoàng Tử Thao tức giận của nhà khách ngóng Ngô cố kỉnh Huân, thấy được anh đi xuống lầu, rút một điếu thuốc ngơi nghỉ trên tay, liền lập cập bước đến. “Cậu ấy sao rồi?”

“Cậu thân thương cậu ta thái quá rồi đó!Cậu ấy là bà xã tôi!”

” Tôi còn tưởng rằng cậu sẽ quên rồi chứ!” Hoàng Tử Thao tức giận cố kỉnh lấy phần cổ áo của Ngô nỗ lực Huân, đẩy anh ta vào tường, “Khốn nạn! nếu như như từ bây giờ cậu ấy xẩy ra chuyện, tôi duy nhất định sẽ không để cậu yên!”

Ngô cầm cố Huân lãnh đạm liếc quan sát anh. “Nếu không hề chuyện gì nữa, cậu về sớm chút đi!”

“Cậu…cậu còn là người ko hả?” Hoàng Tử Thao thét lên, rất ý muốn xé rách bộ mặt cơ hội nào cũng lãnh đạm của anh.

“Tôi không yêu cậu ta!” Ngô nạm Huân mang lại anh một đạo lý vô cùng đơn giản. “Chuyện của cậu ấy, không tương quan đến tôi!”

“Nhưng cậu ấy là vợ của cậu!”

“Cho nên sau đó không nên tôi đang đi vào rồi sao?”

“Ý của cậu là, nếu như không hẳn vì danh dự của bản thân, cậu sẽ không còn cứu cậu ấy hả?”

Anh vắng lặng tỏ thái độ đồng ý.

“Được! từ bây giờ coi như tôi đã nhìn được rõ được con bạn của cậu!” Hoàng Tử Thao đã hoàn toàn chán nản, bế tắc buông anh ra. “Ở trên thương trường tuy thủ đoạn của cậu tàn nhẫn, tôi hầu như đứng về phía cậu. Tuy nhiên tôi lại ngạc nhiên rằng, trong cả vợ mình cậu cũng…” Anh bế tắc nói tránh việc lời. “Con như đôi mắt tôi đui mù mù, quan sát nhầm người!” tức giận nện một đấm vào tường rồi đẩy cửa chi ra ngoài.

CON MỒI MỚI

Lộc Hàm kêu rất nhỏ tiếng, cùng ngay nhanh chóng phản ứng bít miệng lại. Dẫu vậy tiếng động nhỏ tuổi này, vẫn làm kinh động đến đôi nam bạn nữ quấn đem nhau trong bụi hoa. Người thanh nữ vội vàng dùng tay phòng lấy ngực của người lũ ông, “Kim thiếu, có người đó!”

Người bọn ông từ bỏ từ quay đầu lại, một khuôn phương diện xinh đẹp trong sạch ở bên dưới ánh trăng lộ ra rõ từng đường nét cùng góc cạnh. Đôi đôi mắt sáng tựa ánh trăng, bình thản đi đến trước góc nhìn của Lộc Hàm, lông mày chậm rãi nhíu lại. Núm ý trêu chọc cậu, khóe môi nhếch lên, đa tình cùng phóng túng.

Lộc Hàm lừng chừng là bị màn gian tình trước mặt làm cho sợ xuất xắc là bị niềm vui của người đàn ông cơ dọa sợ. Nói kết luận là cảm xúc nguy hiểm, hoảng loạn nói không thành tiếng: ” thiệt xin lỗi!” vội vàng vàng bỏ chạy, ko màn đến góc nhìn đang dõi theo mình của anh ấy ta.

“Người ta vẫn nói không đề xuất mà…” Người đàn bà nũng nịu từ bỏ chối, nhưng mà hai đôi chân vẫn cứ ôm siết lấy cái hông cường tráng của anh ý ta.

“Vậy thì tếch xa một chút!” Anh không chút luyến nuối tiếc nào đây cô ta ra, vùng lên chỉnh sửa lại quần áo. Nhìn thấy hình hình ảnh con thỏ trắng chạy trốn thời gian nãy, song môi mỏng manh khẽ nhếch lên, cất đầy âm mưu.

Dù sao đi nữa, anh đã và đang phát chỉ ra một con mồi khôn xiết thú vị.

Lộc Hàm chạy về biệt thự, hì hụt thở. Uống một ực cả ly nước lạnh, đa số vẫn không làm cho dịu bớt sức nóng trên khuôn mặt, cả phương diện đỏ bừng. Fan bị bắt gặp gian tình thì tỉnh bơ, còn fan làm khán giả như cô thì lại đỏ mặt tía tai. Cái quả đât này là sao vậy trời?”

“Cậu vừa new đi đâu?”

Nhịp tim còn chưa ổn định, sau sườn lưng lại truyền cho một tiếng nói lạnh băng, tràn đầy cảm xúc áp bức.

“Ra kế bên hút thở không khí!” Lộc Hàm chán ghét bản thân mình ko có gan góc nhìn trực tiếp anh, từ bỏ tin đương đầu nói cùng với anh.

Ngô cố Huân nâng cằm của cậu lên, đôi mắt thâm thúy nhìn chăm bẳm cậu, ko bỏ qua một biểu cảm làm sao của cậu: “Mặt tại sao lại đỏ như vậy?”

“Nào, như thế nào có, chắc bởi vì thời huyết nóng quá thôi!”

“Đừng có đùa giỡn với tôi, cậu còn non kém lắm!” Anh túm mang cậu, độc đoán bao bọc lấy bả vai của cậu.

“Cười!”

……………………..

Ở lầu nhì của biệt thự.

Người lũ ông ngồi trên ghế da, một lời cũng không nói mang cigarette ra, đôi môi mỏng manh mím lại, hộ vệ cung kính châm lửa mang đến anh ta, rồi nói: “Thiếu gia, fan anh vừa nói, đang tra ra rồi ạ!”

Anh mỉm cười một biện pháp quyến rũ, lòi ra hai hàm răng trắng ngà. “Mang cậu ấy cho đây!”

“Nhưng cậu ấy là Ngô…”

Anh hút một hơi, tự từ quay đầu lại lườm anh ta, nụ cười làm cho những người khác lạnh lẽo run. “Kim thiếu hụt tôi trong cả chơi đùa với những người khác, cũng nên biết thân phận của cậu ta sao?”

“Vâng! Tôi đi tức thì đây!

Lộc Hàm vừa tự nhà dọn dẹp đi ra, đùng một phát nhảy ra một bạn mặc đồ đen, từ ẩn dưới bịt miệng cậu lại. Trẻ trung và tràn đầy năng lượng ôm cậu mang lên lầu hai, đẩy mạnh vào vào một gian phòng, cửa ngõ bị khóa trái từ bên ngoài. Vào phòng không có một bạn nào, cậu dùng sức đập cửa. “Các người làm gì vậy? Mở cửa…thả tôi ra ngoài…thả tôi ra ngoài! Mau mở cửa đi!”

Lúc này, cửa ngõ đã mở ra.

Chỉ là chưa phải cửa phòng, nhưng là cánh cửa tắm.

Một người lũ ông bên hông chỉ quấn một loại khăn bước ra, bên trên tay cố kỉnh một cái khăn lông, tùy tiện lau tóc. Tóc màu phân tử dẻ không khô ráo rủ xuống trước trán, hai bé mắt xinh tươi nhấp nhánh dưới ánh đèn, nở ra một thú vui tuyệt đẹp. “Đây là địa bàn của tôi, không có kẻ làm sao dám xông vào, em tất cả la mang đến khản cổ cũng vô dụng!”

Lộc Hàm lo ngại dán chặt vào cửa, lo ngại nhìn về phía cánh tay sẽ lau tóc, một tay châm thuốc, người đàn ông vô cùng đẹp, tà ác khiến cho cậu khiếp sợ vô cùng. Một thú vui vô cùng đẹp, nhưng không hẳn là một nụ cười có ý tốt, chỉ cảm giác vênh vang kiêu ngạo, hết sức nguy hiểm.

“Anh là ai?”

“Vừa được trải nghiệm kịch giỏi xong, thì vẫn vội quên tôi rồi sao?” Anh cười nhẹ, xịt ra một ngụm khói với hàm ý trêu chọc. Khói thuốc lá cuồn cuộn, vẻ mặt không một chút ít bận tâm.

“Anh là…” Người bầy ông vừa tất cả gian tình cơ hội nãy! Lộc Hàm kinh sợ, “anh muốn làm gì?”

“Lúc nãy khiến cho em xem một màn sung sướng như vậy, cũng nên báo ơn lại tôi buộc phải không nào?” Anh nở một nụ cười không còn có ý tốt, chứa đựng những điều không thể lường trước được, nóng bỏng về…dục vọng. Cứ như vậy, không hề che dấu, nhìn chăm bẳm vào Lộc Hàm, ngoài ra muốn đen ánh mắt đó nuốt trọn toàn bộ cơ thể cậu.

Dưới ánh nhìn của anh tạo cho Lộc Hàm run cầm cố cập, “tôi, tôi không cố ý mà… tôi không nhìn thấy gì hết… nhằm tôi đi!”

Anh không xem xét hút một hơi, nét phương diện tà ác của nhỏ nhà quyền quý. Từng bước một tiến đến gần cậu, cũng không nói chuyện, bầu không khí rét run đến kỳ lạ, khó hoàn toàn có thể đoán được tiếp theo sẽ xảy ra chuyện kinh hãi gì.

Cả tín đồ Lộc Hàm dán chặt vào cánh cửa, nhìn thấy anh ngày càng đến gần, chân ý muốn trốn chạy, cơ mà lại bị anh ném xuống khu đất một bí quyết chớp nhoáng, cả thân người cường tráng ở đè lên người cậu. “Em đến rằng, em có thể chạy thoát sao?

Sắc mặt của Hoàng Tử Thao vô cùng gấp gáp, gấp vã đi đến sát bên Ngô cố Huân, giảm đứt cuộc rỉ tai của anh với khách, kéo anh đi mang đến một những điểm thiếu minh bạch nói nhỏ: “Lộc Hàm bị người của Kim thiếu bắt đi rồi!”

Ánh đôi mắt của Ngô nạm Huân bao gồm một tia trở thành đổi, tuy nhiên vẫn sải chân bước về phía trước đồng ý chào hỏi những người có giờ đồng hồ tăm, không thuận lợi phát hiện một ít gì bất thường.

“Tôi sẽ tra ra được cậu ấy đã ở lầu hai, cậu cấp tốc đến đó đi!” Hoàng Tử Thao bước nhanh vài ba bước, nhưng lại phát hiện Ngô thay Huân vẫn tồn tại đứng im tại chổ, vô cùng tức giận. “Không lẽ anh tính thấy chết không cứu sao? Anh hiểu rõ Kim thiếu là kẻ phú quý như vắt nào mà, Lộc Hàm lâm vào cảnh tay của anh ý ta…”

Anh không muốn nghĩ tiếp nữa, thật đáng sợ mà!

Ngô cụ Huân vẫn cứ giữ đứng nguyên tại chỗ, cùng fan khác chạm cốc.

Hoàng Tử Thao quan trọng nhẫn nhịn thêm nữa, thấp giọng hét. “Đó là vợ của cậu đấy!”

Vẫn không có lời đáp trả, Hoàng Tử Thao thiệt sự nổi giận. Nếu chưa phải đang trong tình huống khẩn cấp, bất luận là người bạn bè tốt của mình, anh cũng biến thành nện cho cậu ta một đấm. “Được, cậu không đi, tôi đi! Tôi thật sự khinh thường cậu!”

Ngô cố kỉnh Huân ngửng đầu lên, liếc nhìn về phía ngôi nhà trên lầu hai, hai con mắt hơi trầm lại, toát ra một khí hóa học bức người.

Hoàng Tử Thao trở về phía lầu hai, mau chóng bị nhị hộ vệ mặc đồ vật đen ngăn chặn ở cửa. “Hoàng thiếu, xin giới hạn bước!”

“Biết tôi là ai còn không mau tránh đường hả?” trên cổ anh nổi đầy gân xanh, chớp nhoáng đẩy nhì tên hộ vệ ra, dẫu vậy bị mấy kẻ khác chặn lại, anh gầm lên: ” chim cút ra!”

“Kim thiếu bao gồm căn dặn, ko cho bất kỳ kẻ nào bước vào!”

“Ngươi hy vọng tìm dòng chết đề xuất không!” Hoàng Tử Thao không muốn tiếp tục cùng bầy người này nói nhảm, tức tốc đấm một đấm vào bụng của thương hiệu hộ vệ, anh ta đau tới mức ngã lăn xuống đất. Mấy bạn khác thấy không ngăn anh lại được, đành bắt buộc cùng anh giao đấu. Hoàng Tử Thao từng học qua Wushu, thân thủ cực kỳ tốt, nhưng mà đám hộ vệ này vượt đông, toàn bộ điều là tinh anh, anh vốn dĩ không biện pháp nào tiếp cận được gian phòng đó, từ từ cũng đành buông xuôi.

Bên trong căn phòng, Kim bình thường Nhân tương tự như một nhỏ báo cường tráng, cả người bao phủ lấy con bạn mảnh mai ở mặt dưới, một bé mãnh thú đã sẵn sàng sẵn sàng, nóng lòng chờ đợi xé xác con mồi của mình. Sự phản kháng của cậu càng có tác dụng khơi dậy dục vọng khỏe khoắn trong anh, cơ bắp cuồn cuộn, mỗi một tấc gần như chứa đầy những nguy nan khó nhưng mà lường trước được. Trong đôi mắt của anh rất nhiều bị dục vọng nhuộm đỏ, sáng sủa rực đến ước ao thiêu đốt người khác.

“Buông tôi ra, buông ra…đừng va vào tôi…” Lộc Hàm liều mạng bội phản kháng, nhưng hồ hết nắm đấm của cậu trước phương diện người đàn ông chẳng qua chỉ với gãi ngứa. Anh vui vẻ nhìn cậu quyên sinh phản chống cùng với góc nhìn tuyệt vọng bị bức vào mặt đường cùng của cậu.

Hai mắt của anh đùng một phát trở cần lạnh lẽo, bóp chặt cổ của cậu. Hầu hết ngón tay nhằm tại cổ họng của cậu, anh dùng sức, rất nhiều đốt tay phạt ra music “răng rắc”.

Anh kích động mang đến đỉnh điểm, cực lực khống chế lực, nếu không hẳn đang vượt phấn khích anh cố định sẽ bóp chết cậu.

Con mồi đẹp tươi như vậy, ko vui vẻ tận hưởng, hung hăng tra tấn cậu, anh tuyệt đối hoàn hảo không mang lại cậu chết dễ ợt như vậy!

Cổ của Lộc Hàm bị bóp chặt nhức đớn, trước mắt buổi tối đen, chẳng thể thở nổi, trong khi tất cả khí trong ngực hầu hết bị hút hết ra ngoài, ho một giải pháp yếu ớt, miễn cưỡng phát ra tiếng la nhỏ: ” Buông…buông ra…” Cậu chuẩn bị bị anh ta bóp bị tiêu diệt rồi, âu sầu như vậy, như một bước lâm vào hố sâu ám muội của vực thẳm.

“Cậu ước ao chơi trò mèo vờn con chuột với tôi sao, Kim thiếu thốn tôi đã sớm chú ý thấu rồi.” Hai nhỏ mắt của anh ấy đầy tia máu, như 1 con hung thần quỷ ác nở niềm vui lạnh. “Không còn trò gì mới, thì câm mồm lại đến tôi!”

“Tôi…tôi là…vợ của…Ngô thay Huân…”

Kim chung Nhân đờ bạn một hồi, tay cũng nới lỏng ra, nhíu nhị mắt lại. “Cậu nói cái gì…”

“Tôi là…vợ của…Ngô thay Huân…anh dám chạm vào tôi…anh ấy sẽ không còn bỏ qua cho…anh…” Lộc Hàm trở ngại nói từng chữ từng chữ một. Nhận thấy anh đang vày dự, cứ ngỡ rằng sẽ bỏ qua cho mình. Nhưng đột nhiên Kim phổ biến Nhân nhảy cười, nụ cười hững hờ chứ đầy sự khinh bỉ. “Vậy thì sao nào?”

“Chẳng qua chỉ là mặt hàng chơi vào cuộc thanh toán giao dịch chính trị, cậu thật vượt xem trọng bản thân mình rồi đấy! Tôi sẽ phòng mắt lên xem, Ngô cố kỉnh Huân rất có thể vì cậu mà chạm đến bổn thiếu hụt gia đây không!” Giơ móng vuốt ra vồ rước Lộc Hàm vào trong lồng ngực, tục tằn xé rách nát áo của cậu.

Làn domain authority trắng như sữa làm kích mê thích dục vọng của anh, nhỏ dã thú nguyên thủy cùng hoang dại của người bầy ông hoàn toàn bị tấn công thức, anh thô bạo xoa nắn hai đầu ngực của cậu. Lộc Hàm bị đau nhức đến rên rẩm lên: “Không cần…không muốn…buông tôi ra…”

Tiếng rên rỉ từ bên trong phòng vọng ra, từng giờ đồng hồ từng giờ đồng hồ như đâm sâu vào trong tâm của Hoàng Tử Thao.

Cái tên khốn khiếp xứng đáng chết!

Anh thất thần, trên mặt nhận mang một đấm, bị đánh bửa xuống đấy, hộ vệ xông về phía của anh, anh căn phiên bản không gồm sức để biện hộ nhau, chỉ có thể miễn cưỡng sử dụng tay ngăn chặn bầy họ đánh đến những thành phần quan trọng. ánh mắt thấy một đôi bàn chân hung hăn xông đến, đám hộ vệ đột nhiên bị một bạn ném qua vai bửa lăn ra ngoài.

Hoàng Tử Thao miễn chống căng bé mắt cảy lên chú ý bóng dáng thon cao lớn kia – Ngô cụ Huân.

Những thương hiệu hộ vệ khác cũng phân biệt anh, không dám ra tay, tự động hóa tránh ra dường đường.

“Không sao chứ?” Ngô nuốm Huân đỡ Hoàng Tử Thao dậy, Hoàng Tử Thao đẩy Ngô cố kỉnh Huân ra, nuốt vào một trong những ngụm máu. “Tôi còn tưởng rằng cậu cố thú lắm chứ!”

“Không chết được là may rồi!” Anh liếc nhìn cậu ta, cách nhanh về phía căn phòng. Hộ vệ cố gắng ngăn anh lại, tuy nhiên liền bị anh một phân phát đá văng ra. Anh mắt rét mướt băng chú ý toàn cảnh xung quanh. ” nếu như tôi tất cả bị sứt mẻ gì, Kim thiếu của các anh tất cả chịu né nhiệm nổi không!”

Trong phòng, Lộc Hàm điên cuồng cắn cánh tay của Kim chung Nhân, vày bị cắm đau phải liền rút tay trở về. “Chết tiệt, trong từ điển của bổn thiếu gia đây không có hai tự đánh fan !” Anh tát cậu một chiếc làm cậu ngã về phía sau.

Cánh vung tay lên tương tự như một mũi dao sắc đẹp bén nhắm tới phía Lộc Hàm. Nhưng khi đến trước khía cạnh của Lộc Hàm, tay của Kim bình thường Nhân lại ko tát vào mặt của cậu.

Lộc Hàm giống như một món đồ chơi vỡ nát, khắp cơ thể bị Kim phổ biến Nhân kéo lên, nỗ lực lên giường một cách thô bạo. Toàn bộ cơ thể giống như chim bị gãy cánh, bạn cậu giãy nãy, tức khắc bị anh đè xuống. Kim chung Nhân tục tĩu xé rách rưới quần áo của cậu, cả gian phòng đông đảo ngập đầy tiếng khóc thương chổ chính giữa và kêu gào.

Cả bộ lễ phục màu trắng đã trở nên xé thành vải vụn, lộ ra khung người trắng noãn nà của Lộc Hàm. Kim phổ biến Nhân không kìm chế được kích thích, một tay thế chặt rước cổ tay của cậu, tay còn lại gỡ vứt khăn rửa ráy trên người mình.

Thậm chí nếu đề nghị cưỡng bức một biện pháp tàn nhẫn, thì cách biểu hiện ung dung không hoang mang và sợ hãi cùng với ánh mắt của anh làm cho người khác bị choáng ngộp, nở một nụ cười tà ác đầy quyến rũ: ” Tôi sẽ cụ Ngô cố Huân sống trên giường chăm lo em thiệt tốt!” Hai con mắt híp lại cất đầy sự khinh bỉ, anh gở khăn tắm rửa ra, vật kếch xù liền hiện ra trước mắt. Cần sử dụng lực tách bóc hai chân của Lộc Hàm ra, lấy vật vĩ đại đặt ở mặt dưới.

Nhưng….

Ngay tại thời điểm đó, cửa ngõ bị mở tung ra.

Hoàng Tử Thao là người đầu tiên xông vào mặt trong, tính vung lên một mộc nhĩ đấm. Mà lại lại bị Ngô nuốm Huân cản lại, Hoàng Tử Thao thiếu tín nhiệm nổi nhìn về phía anh, thừa nhận lấy vẻ mặt hay tình của anh. “Cậu…”

Đang tính xé xác bé mồi tức thì trước mắt, tức tốc bị người khác cản đường , Kim phổ biến Nhân có chút cực nhọc chịu, dẫu vậy anh ta đậy giấu khôn cùng tốt. Vẫn nở nụ cười bất đề nghị đời, thông thả buông Lộc Hàm ra, nở một niềm vui đẹp: “Ngọn gió nào hoàn toàn có thể mang ngài Ngô cố kỉnh Huân thổi mang lại đây vậy…”

Lộc Hàm không xem xét cơn đau và nhức ở khắp người, nỗ lực kìm nén sự xấu hổ và nhục nhã, chạy về phía Ngô cầm Huân, giống như một đứa trẻ chịu uất ức thèm khát một tia ấm áp của fan lớn. Nhưng Ngô núm Huân lại không bao phủ lấy cậu, chỉ cần sử dụng thân mình bịt chắn mang cậu bán ra phía sau. Cởi áo khóa ngoài ra, ôm siết lấy cả người của cậu.

Toàn cỗ quá trình, trên mặt không biểu lộ bất kỳ cảm xúc gì, chỉ trưng diện mạo lạnh như băng.

Kim Chung thánh thiện từ đứng dậy, cần sử dụng khăn rửa mặt quấn quanh eo mình, khóe miệng nhếch lên đầy vẻ khiêu khích, rồi nói: ” thế ra là bạn của anh, tôi lại còn tưởng cậu ta đem anh ra nhằm hù dọa tôi nữa chứ…chị dâu, vô lễ như vậy, thiệt sự trinh nữ quá!”

Trong giọng nói không còn có chút nào muốn xin lỗi, ngược lại tràn trề sự khiêu khích. Y như biết rằng địch thủ không thể làm gì anh vậy, chỉ xấc hỗn hơn thôi.

Ngô cố gắng Huân trường đoản cú nãy giờ không thể mở miệng nói một lời nào, chỉ im lặng lảng tránh làm cho Hoàng Tử Thao phân phát điên, cứ ngỡ rằng anh là kẻ máu lạnh.

Lộc Hàm cuối phải chăng đầu xuống, nước đôi mắt không kết thúc chảy ra. Cậu không hy vọng anh đã đòi lại công bằng thay mang lại cậu, nhưng mà cứ vắng lặng như vậy, bộ dạng ko quan tâm, không xem xét của anh y như đang xé rách, cứa bị ra máu tim cậu.